Nghe tiếng Cố Thập Viễn, Trương Ngạn và Sài Tấn Cương mới chậm rãi lại gần.
Điền Tùng Kiệt đứng ở phía bên kia, đầu ngón tay khẽ lướt qua những vết cào trên mặt bàn, thấp giọng nói: “Đây là…”
Giữa lớp học đặt một chiếc bàn với những vết xước lộn xộn, nông sâu khác nhau. Hai bên đối diện có hai chiếc ghế, trên mặt ghế đã phủ một lớp bụi mỏng, trông như đã rất lâu rồi không ai bước vào căn phòng này.




